Những hòn đảo bị cô lập và cách ly với thế giới (P.2)

Cùng với sự cách ly và biệt lập của mình, những hòn đảo này đã là nấm mồ chôn cất của hàng ngàn người bị đưa tới đây trong những cuộc kiểm tra bệnh dịch khi nhập cư ….
5. Đảo Swinburne & Hoffman

Swinburne & Hoffman

Ngay phía ngoài đảo Staten ở vịnh New York, New York, nằm trên hai trong số những hòn đảo bị cách ly nổi tiếng nhất. Các đảo Swinburne và Hoffmani đều là những hòn đảo nhân tạo được xây dựng bởi chính quyền liên bang sau khi một số đợt dịch tả xảy ra ở New York City vào thế kỷ 19. Khi một số dân nhập cư cập bến cảng thương mại New York, họ đã bị đưa tới những đảo này để cách ly nếu họ có dấu hiệu bị nhiễm bệnh. Nếu sau cuộc kiểm tra họ khỏe mạnh thì sẽ được phép tiếp tục lên đảo Ellis và đi vào New York. Quần đảo này cũng được dùng để lưu những bệnh nhận bị cách ly trong suốt thời kỳ dịch tả kéo dài ở Mỹ năm 1910.

Sau thế chiến I, số lượng người nhập cư giảm bớt và vấn đề vệ sinh đã tốt hơn, việc kiểm soát người bị nhiễm bệnh được tăng cường nên những hòn đảo này không cần thiết phải bị cô lập nữa. Ngày nay, bản thân những hòn đảo này lại tự “bị cô lập”; người dân bị cấm tới thăm chúng.

4. Spinalonga Island

Spinalonga

Nằm ngoài Crete nên về cơ bản đảo Spinalonga không phải là đảo thuộc về quần đảo này nhưng nó vẫn được coi là một đảo thành viên của Crete. Nhưng trong suốt thời kỳ Venetian chiếm đóng Crete, Spinalonga gần như bị cắt ra khỏi Crete để tạo thành một pháo đài biệt lập. Ngày nay người Hy Lạp đặt tên cho hòn đảo này là Kalydon.

Spinaloga nổi tiếng khi nó là một trong những khu cách ly người bị hủi cuối cùng ở Châu Âu. Nó kéo dài từ năm 1903 tới năm 1957. Cư dân cuối cùng của đảo là một vị giáo sĩ, trước khi ông rời khỏi nơi này vào năm 1962. Sau khi hòn đảo bị đóng cửa vào năm 1957, vị giáo sĩ này vẫn tiếp tục ở lại đó bởi theo truyền thống của Hy Lạp, một người đã mất phải được tưởng niệm ở bên trong đó 5 năm sau khi mất.

3. Đảo Thiên Thần

Angel Island

Đôi khi nó được gọi là “Đảo Ellis của miền Tây”, Đảo Thiên Thần là hòn đảo lớn nhất ở vịnh San Francissco. Hơn một triệu người nhập cư, hầu như đến từ phía Đông, đi qua đảo Thiên Thần trên đường tới Mỹ.

Năm 1891, một điểm cách ly đã được ở ra ở nơi mà về sau này được gọi là “Vũng bệnh (Hospital Cove) “, ngày nay được gọi là Vũng Ayala. Mục đích của trạm cách ly này là để phun khói và tẩy uế những người nhập cư mới tới và cũng là để ngăn chặn những mầm dịch bệnh được mang theo. Để thuận tiện cho việc tẩy uế, người Mỹ đã đưa họ vào một đường dốc bằng gỗ cũ – gọi là USS Omaha – nó dùng những chiếc máy phun hơi nước để tạo ra hơi nước dùng trong việc tẩy uế cho những người nhập cư. Những khu nhà lớn được dựng lên trên mặt đất để chứa người.

2. Molokai

Molokai

Khu cách ly Lalaupapa nằm trên hòn đảo Molokai của quần đảo Hawaii. Được xây dựng trên một bán đảo ở dưới chân của những vách đá biển cao nhất thế giới, làng Kalaupapa được dùng như một trại hủi dành cho bất cứ ai bị nghi ngờ là nhiễm bệnh trên quần đảo này.

Bắt đầu từ năm 1866 và kéo dài tới tận năm 1969, Kalaupapa đã trở thành ngôi nhà vĩnh viễn cho hơn 10.000 người bị bệnh hủi. Thời điểm đông đúc nhất, nó giống như một nhà tù chứa được khoảng 1.200 người cả đàn ông, phụ nữ và trẻ con.

1. Grosse Island

Grosse island

Nạn đói ở Ailen vào những năm 1845-1849 đã buộc hàng ngàn người dân của xứ này phải rời bỏ quê hương của mình. Một trong những mục tiêu của họ là Quebec, Canada. Chính phủ Canada đã chọn đảo Grosse, ở vùng Gulf của St Lawrence, làm nơi giữ những người nhập cư này lại trước khi cho phép họ vào Canada.

Từ năm 1832 cho tới năm 1848, hàng ngàn người nhập cư Ai Len bị giam giữ trên hòn đảo này và nhiều người trong số họ không bao giờ được rời đi. Khoảng hơn 5000 người Ai Len đã được chôn trên đảo Grosse – một thực tế làm cho nạn đói này trở thành mồ chôn lớn nhất của Ai Len vượt ngoài phạm vi quốc gia.

Nguồn: Listverse

tieudang @ Khoa Học 247., Biên dịch

Authors

Related posts

*

Top